Posted in Black, Chocolate

Nửa đêm

Không hiểu sao dạo này nằm nghe nhạc lúc nửa đêm nước mắt lại lã chã.

Là do mình hay do nhạc?

Something’s on my mind…

 

Posted in Lảm nhảm, Rab up!!

Một ai đó

Hôm trước rạng sáng ngày bé Q xuống nó nhắn cho mình. Đọc xong cái mình gọi liền cho Q.

Chuyện tưởng chỉ dừng ở hôm đó.

Ai ngờ nay mấy chị em phòng ktx đang ăn đồ cuốn với nhau và tán chuyện thì bé Q kêu “Mấy hôm rồi em ngủ không được. Đêm nằm tự nhiên nghĩ đến. Đúng 4h nghe tiếng chuông nhà thờ rồi xong cứ nằm mãi. Từ 5h đến 8h thì ngủ lại.”

Mình cũng giật mình, nghiêm mặt ngồi nghĩ kêu em thử cái này cái kia. Nãy inbox cho con bé vài đoạn nhạc rồi kêu nhỏ uống trà lài cho dễ ngủ. Tập yoga hay thiền thì lâu dài mới chữa được chứng khó ngủ này.

Cả ngày nay tâm trạng khá nhẹ nhàng vui vẻ. Giờ tự nhiên thấy mình biết nhiều cũng chẳng đủ để chăm sóc và giúp người mình yêu quý. Nhớ đến 1 câu của Luffy trong One Piece đại để là Lù muốn trở thành Vua Hải Tặc vì đây là người mạnh nhất, người mạnh nhất sẽ tự do nhất và có thể bảo vệ tốt nhất cho người mình yêu quý.

Nãy đi qua thấy con bé đang nằm đọc cuốn “Tôi là Bê Tô” mình mới đưa. Tự nhiên thấy vui vui vì trông bình yên qua. Người ta có thể trải qua những gì, chẳng ai ngờ được. Tâm hồn có thể thanh thản và lạc quan trở lại như thế nào cũng khó ai ngờ được.

Mình thì hay cà khịa nhỏ Q mà mình thương nó dữ lắm. Nhớ hôm trước mới lên nó không có chiếu sạch nằm nên qua giường của mình nằm. Lâu lắm rồi mới nằm trong góc luôn và cũng nằm không ngủ được. Vì chật =)) không phải vì xúc động gì đâu. Xong quay xong vỗ vỗ con bé miệng giục nó ngủ đi. Xong nó quay qua ôm mình cái (hơi giật mình haha vì có mấy khi ôm ai) và bảo “Chết, chị thương em thế hông được.” “Sao không được? Mà thương gì :v” “Chị vỗ vỗ vậy nè. Ở nhà em em mạnh mẽ lắm chứ bộ. Em toàn vỗ cho 2 đứa em còn mẹ em thì chửi em suốt haha.”

Nhỏ này làm cô giáo mầm non đúng hợp luôn rồi. Nói chuyện nghe dễ thương hết sức.

Ờ thôi không lan man nữa, ráng chuẩn bị mai còn đi dịch không lại phá game.

Chắc mình sẽ đọc tiếp cuốn Hiểu Để Chữa Lành…

Posted in Lảm nhảm, Life style, Phim yêu thích, Uncategorized

Such an afternoon

I”ve become really picky whenever selecting any film these days.

Always mentally ready to drop right away  if I find some first minutes no interesting.

The Universe gave me signs for Sense8.

The 1st sign is that Trí, a boy of many unique specialities, told me about downloading torrent after seeing my complaing stories about how disappointing to watch low qualities movies on the Internet. =)) Yeah our friendship is weird, he can ignore whenever I tell sth out of his concern. And what are his concerns? Cate Blanchett, Linguistics, Science and the like. :)) I only know about Cate. But I”ve managed to involve him in my edgy world.

That 1st is the only one but it is more than enough lol.

This movie is out of any concepts.

Incredible and thought-provoking.

The scene when 8 sensates all sang this song and smiled drove me to tears and gave me goosebumps.

So I am not just me.

I am a we :D.

Really miss my soulmate now.

 

Posted in Black, Chocolate, Lảm nhảm

Con người

Hôm nay mình về lại ktx, có 1 mình thôi, các em bé cùng phòng chưa có lên. Cảm giác một mình như thế này lâu lắm rồi mới có được. Thật tuyệt ấy.

Hóa ra sau 2-3 tháng không có người ở phòng ốc cũng không gớm như mình nghĩ. Bụi phủi và mọi thứ có ngả vàng nhiều hơn thôi haha. Không đến nỗi mạng nhện giăng tứ tưng và có mùi quạnh hiu.

Mình thường xuyên lười biếng và đôi khi ở dơ. Nhưng hôm nay, việc xách valy 20kg rồi một nùi túi lên 4 lầu khiến mình thấy phấn chấn. Về đến phòng sung sướng cởi đổ giữa phòng đi nhòng nhòng 1 lúc rồi tháo vỏ chăn gối đem đi giặt. Hihi cảm giác tự do nhuốm mùi bụi nhưng thật sảng khoái mà haha. “Tất cả không gian đây là của ta, giường này, nền này, bàn này,…tất tật là của ta. Ta muốn làm gì là ta làm. Ha ha ha!”

Vì không có chăn gối dự trữ nên mình đã nhanh trí lấy khăn tắm sạch sẽ màu xanh nhạt có hình nhiều con heo cosplay gấu phủ lên ruột gối và nằm. Nằm phơi râu hở rốn =)) nằm một cách phè phỡn đầy sung sướng. Xong mình thấy inbox của em Quỳnh.

Vì kẹt việc với công ty nên mình kêu em gửi voice qua cho mình. Lúc sau xong việc thì mình gọi lại cho bé. Em bé Quỳnh thân yêu, em bé đầy lạc quan, biết suy nghĩ và luôn quan tâm yêu thương mọi người, giờ đang gọi cho mình bằng giọng run run. Em bảo em nghĩ mình là đứa mạnh mẽ và lạc quan chứ, vậy mà thấy cảnh ý tâm trí em lập tức tê dại lại, chân tay cứng đờ. Em bảo em không muốn chuyện với ai nữa, em kể cho mình rồi thôi.

Em hỏi chị có buồn không. Mình bảo sống đến giờ chị chỉ hay phẫn nộ thôi chứ không còn hơi sức đâu mà buồn vì lòi ngừ. Với mình còn trẻ, mình làm được ra tiền, mình muốn làm gì mình sẽ làm được. Mình tự làm mình vui vẻ lên, thế là may mắn lắm rồi.

Em bảo nay mai em học tiếng Anh xong rồi, chị với em đi chơi nước ngoài nhé. Chắc là vui lắm đấy. Ừ đi ăn đồ cay, xem khỉ chọc khỉ như trên phim Thái ý em. Vui lắm luôn!

Nhiều cái thở dài. Mình thì không biết nói gì.

Cuộc sống này cứ hỏi vì sao thì đến điên đầu mất. Con người có thể hiền lành và đầy yêu thương nhưng cũng có thể hành động điên rồ và máu lạnh.

Rồi bé Quỳnh bảo em đi học tiếng Anh đây. Chị nhớ xem bài viết cho em nhé.

Ừ bé. Rồi đi học thì lên với chị nghe.

Giờ mình ngồi uống trà đen 9 ngàn rưỡi và nghe Mrs. Tuyền dạy online về dịch. Ôi cuộc sống mến yêu.

 

Posted in Black

Quarantine

The quanrantine hit me. Still so proud that I can manage till this time. LOL

Came into contact with an auld lang syne. You know, the long-lost one you talk to once in a blue moon. Luckily I still get the validity to text this person.

A: Living till this age, I totally understand why people have feeling of committing suicide sometimes (or many times).

B: You mean your age or mine?

A: Mine, bru. Your’re way too older than me *LOL* 

B: That feeling comes back and forth. But I do hope this is your last time.

A: Thanks, but no way.

Oh dear, I did not mean I wanted to kill myself at that time. It is not a feeling of destroying yourself. Better said, to have a sound sleep forever getting rid of all burdens and depressions off our shoulders. What is the meaning of knowledge and awareness if there is nothing you can do about it? By now despite serious efforts, I’ve failed to reach the definite level of ignorance and indifference. More and more helplessness has compiled up in my heart. Everything once seemed too hard and now it does.

Another conversation:

B: It’s hard to die.

A: Yeah living in quarantine is no easy.

B: I mean it’s all about living not surviving through the pandemic.

A: LOL yeah living is always hard without and without pandemic.

I’ve changed my mind about many things but there some remaining agaisnt the time. Is it a bless or a curse? My young adult years runs in a loop: Experiencing sth new -> Full of excitement and energy -> Believe I overcome the saddening feeling haunted me for years -> The “fever” time passes -> Turn back to the blue version of mine: doubt, conflicts, fake and disbelieve.

The funny thing is the worse things inside me become, the merrier I look on the outside.

It is such a long time till I hunger for your presence once more.

 

 

Posted in Uncategorized

Câu hỏi muôn thuở

Người mình hay hỏi “Hỏi thế gian tình là gì?”

Không, mình nghĩ câu hỏi của mình sẽ là “Tâm hồn và cảm xúc, để làm gì?”

Đôi khi mình muốn vứt mẹ cái lý tính đi, trốn lên cái đảo hay chân núi lí tưởng nào đó, thỏa thuê làm những thứ mơ mơ màng màng, không sân si không uốn mình.

Đôi khi mình lại muốn vứt mẹ cái “tính lãng mạn không kiếm được xu nào” đó, tập trung học hành, tập trung sống đúng đạo lý và nguyên tắc. Việc nên vui thì vui, việc nên buồn thì buồn.

Bởi 2 cái đó nó khác nhau như nước với lửa, nó lại ở cùng 1 chỗ, nên chúng nó không ngừng đấu tranh mà có vẻ cái nào cũng ham muốn tồn tại nên có lúc 1 đứa thua thế nhưng nó vẫn nằm ở đó, nằm lì im lặng, tưởng như không còn, nằm dưỡng sức dưới 1 tầng sâu nào đó, rồi được dịp nó bùng lên như 1 con thú bị thương ngông cuồng. Nó đòi hỏi, nó vặn vẹo, nó đấm bong bong vào đầu mình.

Mình không thích đông người, mình lại sợ cô đơn.

Mình nhạy cảm, mình lại sợ tổn thương người khác.

Mình muốn những điều tràn ngập cảm xúc, mình lại sợ sự bất ổn.

Mình muốn như thế này, vậy rồi mình lại tự nhiên cứ chống lại nó.

Đôi khi mình nghĩ có lẽ con đường khác sẽ tốt.

Đôi khi mình lại chắc chắn rằng đây là con đường ổn nhất.